[Độc Giả] Em !
Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014
Chúng mình luôn tựa vào vai nhau như thế này mỗi sáng. Có lúc a đã từng hỏi "Tại sao lúc nào em cũng phải rúc vào anh mới chịu được thế?"
![]() |
| Ảnh minh họa |
"Vì em lạnh, mà anh thì rất ấm. Phòng chúng mình lạnh quá". Anh rất thương em, vì cứ mùa Đông về là em lại mắc bệnh sợ lạnh. Bởi vậy anh luôn ủ ấm tay em bằng một ly cà phê hoặc một tách trà nóng. Nếu như cả trà và cà phê trong nhà đều hết, anh sẽ xoa xoa hai tay vào rồi mới cầm lấy tay em, sẽ ấm sực đúng không?
Em luôn nói rằng anh chẳng cần làm vậy đâu, vì tay anh vốn đã luôn ấm áp rồi. Em cười. Em cười thật xinh. Anh nghĩ bụng hình như những gì anh dành cho em chỉ là đôi tay này, mọi thứ còn lại anh chưa thể mang đến cho cuộc sống của em. Vậy mà chưa lúc nào em phàn nàn cả. Một giây một phút cũng không.
Anh thích mùa Đông, còn em thích mùa Hạ. Em sợ lạnh. Những hôm nhìn em đi về co ro lên cầu thang, anh tự nhiên thấy ghét mùa Đông. Dẫu rằng mỗi sáng chúng ta thò đầu ra cửa sổ, nghe chuông gió leng keng, thở ra những làn khói như lúc còn nhỏ và cười giòn tan. Mắt đứa nào cũng sáng lấp lánh niềm vui.
Đó là niềm vui của ngày Đông.
Mỗi khi nghe bản tin có gió mùa về, trời trở lạnh. Anh lại thấy hồi hộp đến khó tả, nhất là đợt lạnh đầu tiên trong năm. Và hẳn nếu trời đủ lạnh để anh có thể mặc một áo sơ mi ở trong, khoác một chiếc áo gió ra ngoài lúc sáng sớm thì thật tuyệt. Còn em thì sẽ rất lo, em không biết mình sẽ phải mặc gì (giống như mọi ngày em đứng trước tủ quần áo) và em sợ lạnh. Nhìn em đứng bần thần trước cái tủ con, anh ước giá như ngành anh học không phải là IT, mà nên theo nghiệp thời trang. Mặc dù vậy, lời nói của anh khi em chọn đồ vẫn có sức nặng đáng kể. Cảm ơn em.
Đêm xuống khi gió đập những cánh cửa ầm ầm, kêu những tiếng sợ hãi trên mái, em sẽ ôm chặt anh hơn. Em sẽ trách anh tại sao chiều nay không trèo lên kho để lấy cái chăn ấm hơn. Chăn thu chẳng đủ ấm chút nào, mà anh cứ kéo chăn. Em ghét bị hở chân, em sợ nhất là bị hở chân.
Em sợ rằng sẽ có quái vật thò từ dưới giường lên để lôi tuột em đi. Đó là ngày nhỏ. Giờ thì em sợ chuôt sẽ cắn chân. Em đừng lo, con mèo nhà mình nuôi, dù nó có lang thang cả ngày, đêm nào nó cũng sẽ về nằm dưới chân chúng mình.
Nói về việc kéo chăn. Em là người hay kéo chăn nhất, nhiều đêm anh tỉnh dậy thấy em cuộn tròn như xác ướp, thò mỗi đầu ra ngoài ngủ ngon lành. Anh bảo để anh mua thêm chăn, nhưng em không đồng ý, thậm chí còn dỗi. Em nói rằng phải như thế mới ấm, mới tình cảm, anh không muốn nằm gần em nữa chứ gì.
Tất nhiên là anh muốn, bởi vậy anh mới hay bị cảm lạnh. Vì những lần em kéo chăn, anh chẳng muốn đánh thức em dậy, nhìn em say ngủ, anh cũng thấy bình yên rồi. Anh chỉ nằm gần lại, vòng tay ôm, hy vọng rằng đêm nay gió chỉ thổi thế thôi, đừng lạnh thêm nữa. Và anh hơi ghét mùa Đông rồi đấy.
Sáng nay lạnh quá. Mình anh một chăn. Vậy mà vẫn lạnh. Anh ngó sang bên cạnh, hy vọng sẽ nhìn thấy em cuộn tròn như ngày trước. Anh sẽ dừng một lúc, ghi nhớ khoảnh khắc này. Rồi gọi em dậy.
Em sẽ từ từ mở mắt. Rồi anh sẽ hôn lên trán. Chúc em một ngày tốt lành. Em sẽ nói: "Nếu như tốt lành, hãy để em ngủ thêm một chút nữa." Rồi em nheo nheo mắt. Em nói anh đừng nhìn em kỹ thế, vì sáng ra nhìn em xấu lắm. Anh lại thấy em đẹp nhất vào buổi sáng, sáng trong như nắng sớm. Anh sẽ để cho em ngủ thêm tí xíu, trong lúc anh dậy đun nước pha cà phê.
Hôm nay em không có ở bên cạnh. Cảm giác rõ là lạ kỳ. Anh tìm thấy trên bàn đầu giường bức ảnh mùa đông đầu tiên mình bên cạnh nhau, xa nhà, hai cánh chim cô đơn. Em mặc áo dầy nhìn như con gấu nhỏ, đi lại khó khăn. Nhưng em ấm vậy là ổn. Cả đôi găng tay anh mua tặng, em phải đính thêm dây, quàng qua cổ vì em hay làm rơi lắm. Mọi thứ, mọi việc ở lại cả trong tấm ảnh này. Kỷ niệm của ngày xanh. Chẳng còn gì ngoài này cả.
Nhưng anh tin, rồi em sẽ hạnh phúc, chúng ta đều sẽ trưởng thành cả thôi. Và em sẽ biết cách để luôn giữ cho tim mình ấm áp. Qua những gì em nói, anh biết em đã tìm ra cách để sưởi ấm cho những tháng ngày tới đây.
Sáng nay lạnh cóng. Anh xoa hai tay vào nhau, pha cho mình một ly cà phê. Ủ chặt trong tay, vẫn chẳng hết giá buốt.
Tự nhiên, anh thấy ghét mùa Đông.
À, đừng để hở chân em nhé!
-
https://vihongthuc-share123vn.blogspot.com/2014/10/oc-gia-em.html

VIDEO
Trang chủ.jpg)
All comments [ 0 ]
Your comments